Nhân chuyện like để tặng xe hơi, tặng ze máy, tặng máy bay, tàu ngầm gì đó, kể nghe chuyện bên Tây:
Ở bên Tây, có 1 mạng xã hội nhỏ là ProductHunt. Nó khá nổi tiếng dành cho giới khởi nghiệp hay ai có sản phẩm cần các cú hích về người dùng và truyền thông.
Vừa rồi, trang này có 1 chủ đề thú vị về việc làm chủ tâm trí mỗi ngày. Trong các cách thì mới lạ nhất là The Morning Pages. Theo đó, những người thành công thường dạy rất sớm, tầm 5h30 là trễ nhất rồi, và bắt đầu làm việc. Dân công nghệ thì code, dân kinh tế thì viết, dân nghệ sỹ thì soạn thảo. Đơn giản nhất là viết nhật ký, viết lại những gì mình đã học hôm qua. Không quan trọng là làm cái gì, miễn là tạo ra cái gì đó để bắt đầu ngày mới chủ động.
Người ta tin rằng nếu bắt đầu ngày mới một cách chủ động thì năng suất làm việc và luồng suy nghĩ đều được tối ưu và cải thiện. Và theo họ, tệ nhất là bắt đầu ngày mới bằng cách bấm nút Snooze báo thức hay lượn ngay lên Facebook để xem thế giới đã làm gì khi ta ngủ.
Sự khác biệt của 2 tư duy trên là sự khác nhau giữa tâm thế Producer và Consumer.
Producer sẽ sáng tạo ý tưởng. Consumer tiêu thụ nó.
Producer dẫn dắt ý tưởng. Consumer theo lối nó.
Producer nhồi nhét ý tưởng. Consumer mù quáng nó.
Và khi đã quen là Consumer, bạn sẽ rất khó để đạt được gì đó đáng kể, vì bạn đã quen cho Producer nhào nắn tâm trí.
“What you consume will control your life.”
Thứ gì bạn tiêu thụ, bạn đọc, bạn nuôi dưỡng cho tâm trí mình sẽ là thứ điều khiển cuộc sống của bạn.
Một ngày. Một tuần. Một năm. Một đời.
What did you choose to become today? Producer or Consumer?
“Một nửa thế giới là phụ nữ.
Nửa còn lại do phụ nữ sinh ra.”
Mừng ngày sinh nhật Mẹ. Mừng ngày vinh danh các mẹ, các chị, các em.
Hẳn cuộc đời đã làm sai gì đó
Nên ít năm gặp lại, bạn khác nhiều
Lòng thơ dại giờ hoài nghi tất cả
Những thành trì nay cỏ mọc, tường xiêu.
Hẳn cuộc đời đã làm sai gì đó
Hẳn chúng mình đã rời khỏi giấc mơ
Hẳn sau đó mỗi người đi mỗi ngả
Chuyện hôm xưa không nhắc lại bao giờ.
Hẳn là mình đã làm sai gì đó
Giữa hai ta nay dâu bể, non ngàn
Dẫu chỉ cách một chiếc bàn dăm tấc
Mà tuyệt mù như vạn lý quan san.
Ừ, cuộc đời đã làm sai gì đó
Chứ tụi mình đâu hẳn có gì sai.
Duyên phận lắm mới cùng đi một đoạn
Còn so đo chi kể ngắn hay dài.
Coi tuổi thọ trung bình là 75 tuổi thì đời người cũng chỉ gói gọn trong 900 tháng, dùng một tờ A4 với 30x30 ô vuông là đủ.
Một tháng trôi qua là một ô bị tô màu, thử nhìn xem trang giấy cuộc đời bạn còn bao nhiêu ô nữa?
Bạn còn dám lãng phí bao nhiêu ô nữa?
(via hiddendoor98)
“Go, because you want to. Because wanting to leave is enough …”
#nhanam #nhanambooks #langman #banhan | Thế nào mới là hạnh phúc chân chính? Dựa núi núi sẽ đổ, dựa người người sẽ già, hạnh phúc vẫn phải dựa vào bản thân mới là bền vững nhất. - Cà phê đợi một người | giá bìa: 92k (at Hanoi Creative City)
The heroic quest predates written language, and its basic structure can help leaders guide teams through huge changes.
Chuyện đi làm.
- Nó: theo Sếp mình chọn cái nào giữa 2 cách A và B ạ? (Đã kèm tóm tắt chi tiết cost & benefit)
- Sếp: OK.
Đậu!
Hết ngày rồi, thư giãn thôi :)
Một cách cực kì tốt để thư giãn là tập thở.
Thử xem: Hít sâu trong 3 giây, rồi lại thở ra nhẹ ở 3 giây tiếp theo.
Thở xong thì đọc tiếp nhé:
Ai cũng biết việc hít vào sâu và thở ra chậm giúp ta trao đổi chất hiệu quả hơn. Cái người ta ít biết là việc điều hòa nhịp thở đó cũng chính là 1 liệu pháp thiền để tĩnh tâm và giải stress.
Một bài tập hay nữa đang được nhiều nhà tâm lý học áp dụng cho bệnh nhân bị stress dẫn đến mất ngủ là quy tắc thở 4-7-8: thở sâu vào lồng ngực trong 4 giây, và giữ hơi đó trong 7 giây trước khi thở ra bằng miệng (giữ lưỡi đằng sau răng trên, không cần chạm răng; khi thổi ra có tiếng động càng tốt) thật chậm rãi trong 8 giây.
Quy tắc này nghe khá lạ và có vẻ làm bạn stress thêm vì nhịn oxy đến 15 giây! Mình không dám khuyên ai, nhưng mình đang áp dụng quy tắc thở này và thấy hiệu quả lắm. Ngay từ những chu trình thở đầu tiên thì mình đã thấy cả người nhẹ nhàng lại, tim đập thong thả hơn, và tâm trí yên lặng hơn.
Thế mới thấy có những chuyện mình làm cả đời cũng chưa chắc làm đúng nữa.
#karmiphucblog
Can we talk
Every once in a while this post starts getting a ton of notes again and it makes me really happy because the world needs more snail love.
Sneautiful
MUST. REPOST.
(via iglovequotes)
Life in your head is always more dramatic.
Worst Case Vs. best Case Scenarios
If you liked that, check out:
Tuesday T8m.
Chuyện Mark Zuck đi giữa hội nghị của Samsung với một rừng người đang đeo kính VR làm một bộ phận bà con nháo nhào lên về sự đáng sợ của công nghệ khi ai cũng như đang sống trong thế giới của riêng mình; như 1 digital zombie. Kính VR là một thiết bị làm bạn có trải nghiệm như out-of-this-world, khi những gì bạn thấy đều được tạo nên bởi máy tính. Càng đeo cái kính ấy, bạn sẽ càng bị mất nhịp với thế giới thực. Giống như tương lai loài người trong film Wall-e ấy. Ăn uống, thời trang, thời tiết, thời đại gì cũng chẳng cần động tay động chân động não. Người chỉ việc thở, sống để máy lo.
Nói rộng hơn nó là 1 khía cạnh của Forced Perspective khi những gì ta thấy, ta cảm nhận đều là kết quả của một nhân tố trung gian nào đó tác động; bị bóp méo đi theo dụng ý. Facebook, báo chí, truyền thông… cũng là điển hình cho Forced Perspective. Nguyên tắc duy nhất là đừng cả tin những thứ bạn đọc, và đừng đọc những thứ bạn không muốn con mình sẽ đọc. You’re what you read. You’re what you share. You’re what you believe.
Đâu phải đời ai cũng là trang sách đáng đọc đâu!
“Càng trải nghiệm những điều thú vị, họ càng làm cho con người mình trở nên tươi mới, không hề nhàm chán mặc cho thời gian đã về trên từng nếp nhăn trên khuôn mặt. Tôi nghĩ đó mới là vẻ đẹp bền vững bất chấp thời gian, nhìn một cô gái đẹp hằng ngày rồi cũng sẽ chán, nhưng ở bên cạnh một người thú vị và luôn tươi mới, thì đó giống như một cuốn sách hay, đọc hoài không thấy chán, càng đọc càng ngấm được nhiều điều thú vị.”
- Em không yêu em, ai yêu em? (A Beautiful Bad Girl) - Thùy Chi
***Sách đã phát hành tại Hà Nội và trên các kênh online. Link đặt sách:
http://bit.ly/a-beautiful-bad-girl
http://bit.ly/a-beautiful-bad-girl-em-khong-yeu-em-ai-yeu-em
(via hiddendoor98)