ĐUỔI THEO MẶT TRỜI

dieulinh228:

LỊCH TRÌNH MYANMAR 201610


Bãi bồi bên cầu Ubein


Chuyến đi này diễn ra đúng thời điểm mình cần nó nhất. Dù book trước hơn nửa năm rồi nhưng càng gần đến ngày đi mình càng không khỏi háo hức. Hành trình suốt 8 ngày là những khám phá bất tận mà mình muốn ghi lại cho tuổi trẻ rực rỡ. Có rất nhiều điều thú vị ngay khi mình bắt đầu đặt chân đến xứ sở mặt trời này mà mình sẽ kể lại.


Trước hết là những điểm cần lưu ý:

  • Tài chính: Total chuyến đi mình hết khoảng 11tr (vé mb là 3tr5) Myanmar xài Kyat (chạt). Đổi từ $ tại sân bay Yangon. Tỉ giá các bạn check theo thời điểm, tuy nhiên nhẩm tính thì mệnh giá Kyat x20 lên sẽ ra giá tiền Việt. Giá cả các thứ dao động khoảng như sau trong mùa thấp điểm.
    • Taxi: không có đồng hồ số, cứ deal thẳng luôn. Khoảng 800kyat/km. 8.000kyat/giờ thuê trọn gói
    • Xe điện ở Bagan: 6.000kyat/ngày
    • Xe ngựa Bagan: 30.000kyat/ngày
    • Thuyền Inle: 23.000/ngày không Sunset; mình đi mất 25.000 vì có hội =))
    • Tuktuk tại Mandalay: 30.000 – 40.000 nguyên ngày, tùy theo địa điểm bạn làm tour với driver
    • Vé xe bus liên tỉnh: Fix giá, nên chọn VIP hoặc first class cho thoải mái, giá cũng không chênh quá nhiều. Các nhà xe tham khảo:
      • Hàng JJ Express: đây là hãng xe khá nổi tiếng vs dân du lịch, booking và dịch vụ khách hàng qua facebook rất tốt. Tuy nhiên nhân viên tại quầy thái độ không tốt một chút nào. Mình đi chuyến Yangon-Bagan $19; Mandalay-Yangon $12
      • Bagan Min Thar: chất lượng trung bình, cũng đủ gối mền nhưng thế éo nào 1,5 tiếng thì xe…hư thắng phải ngồi 2 tiếng há mỏ đợi đổi xe khác. Đáng thương thay khi bước chân lên cái xe mới thì chúng tớ đâu biết là bước lên cái thùng đông lạnh. Thế là suốt cả chuyến xe trên dưới ba lần chúng mình thiếu điều quỳ xuống xin nhà xe tăng nhiệt độ nếu không thì đến nơi chỉ có bê xác xuống nhưng hiển nhiên không hề có thay đổi nào. Mình đi chuyến Bagan-Inle 11.000Kyat
      • SNT Express: Xe này có WC trên xe, phát bánh nước, chăn gối đầy đủ. Bị cái nhân viên cũng rảnh lắm. Chạy được 2 tiếng đến trạm dừng thì đuổi tất cả mọi người xuống, nói với mấy ảnh em chỉ muốn ngủ không muốn ăn không muốn ỉa đái gì cả cũng đạp đít bắt xuống. Sau đó các ảnh cẩn thẩn đi … xếp chăn gối từng ghế lại. Quần áo chúng em phơi tè lè trên thành ghế mấy ảnh cũng gấp lại gọn gàng@#!#*%$ Mình đi chuyến Inle-Bagan 14.000 Kyat
    • Mỗi thành phố sẽ thu vé vào cửa để các bạn tham quan suốt nhưng ngày ở đây:
      • Bagan: 25.000Kyat
      • Inle: quên rồi :v
      • Mandalay: 10.000Kyat
  • Đồ ăn:
    • Đồ truyền thống, đặc sản của Myanmar hầu như ăn nguội và chế biến = tay trần, đừng ăn nếu không muốn tào tháo đuổi. Nếu muốn thử cứ gọi mấy món nóng như cơm rang mỳ xào, canh soup thì sẽ ko sao
    • Tụi mình tìm những quán đồ Tây, Thái… ăn. Nêm nếm OK
    • Giá giao động từ 1000Kyat đến 5000Kyat 1 món.
  • Guest House: Giá cũng same nhau, $11 - $19/đêm. Thường là phải share bathroom
    • Bagan: Shwe Nadi
    • Inle: Sin Yaw
    • Mandalay: ET hotel
  • Các thứ lặt vặt:
    • Nhớ theo dõi thời tiết để mang quần áo thích hợp. Nhưng dù thời tiết nào thì các chuyến bus đêm cũng là xe đông cá =)) Lạnh thấy ông bà. Hãy mang áo khoác tất mũ mọi thức để lên xe.
    • Các đền chùa đều đi chân trần, không áo ba lỗ, quần váy trên đầu gối. Do đó nhớ chuẩn bị trang phục phù hợp.
    • Kem chống nắng là bắt buộc nếu không muốn thành cầy thui. Khẩu trang, mũ cùng vậy.

Sau đây là lịch trình cụ thể, tên đền chùa mình không thể nhớ hết =)) sẽ kiểm tra lại checkin list và update sau

Ngày 1: Hà Nội - Yangon - Bagan

Hạ cánh Yangon 6:30pm. Thử thách của mình là phải di chuyển ngay lập tức quãng đường 12km ra bus station để đi Bagan lúc 8:00pm. Mình rất lo sợ vì mọi người doạ traffic ở Yangon cực kì tệ. Trung tâm Yangon chỉ đc đi xe hơi nên kẹt xe 2-3h là chuyện bình thường. Mình nai nịt gọn trong 01 balo xách tay, không mua sim, khômg đổi tiền, phi ngay đi kiém taxi. Mình bắt đc một anh ra giá $8 cho quãng đường đến bus station, sau khi trả giá một lần ko chịu mình tặc lưỡi OK. Kết cuộc ko tắc đương, đi thuận lợi, mình đến sớm 45mins. Tụ với 3 bạn đến từ trước. May quá xá may. Khởi hành đi Bagan.


Ngày 2: Bagan - xe ngựa lọc cọc

Đến Bagan lúc 4:30am. Tụi mình trả giá taxi đi từ bến xe ra một ngôi đền ngắm bình minh, sau đó quay về Guest house. Taxi sẽ dừng lại tại cổng chào Bagan để bạn mua vé thăm quan, $22 cho 5 ngày tham quan ở đây. Bạn nên giữ vé khi đi chơi đề phòng có người hỏi đến. Do mùa thấp điểm và nhóm tụi mình yêu cầu đến một ngôi đền vắng người nên anh taxi đưa đến Buledi  – một ngôi đền nhỏ ngắm bình minh tầm thấp khá đẹp.

Sau đó rồng rắn về Guest houe Shwe Na Di – nơi bạn mình đã giới thiệu trước đó. Tụi mình chưa có phòng nhưng vẫn được mời ăn sáng thịnh soạn. 7:00am checkin, tắm rửa. 9:00am tụi mình book xe ngựa 25.000 Kyat/ngày; đây là quyết định ổn cho ngày đầu. Xe ngựa đưa tụi mình đi khắp các chùa đền nổi tiếng với khách du lịch. Nhờ vậy cũng mường tượng được đường xá ở Bagan và đi được hết những must-to-checkin tại đây. Review nhanh như sau:

  • Htilomilo: ngôi đền cổ, khá đồ sộ và mang kiến trúc điển hình tại đây. Các ngách trong đền đi vòng quanh ánh sáng rất đẹp
  • Anada: đây là ngôi đền nổi tiếng nhất tại Bagan – xây bằng đá trắng. Từ cổng vào tới tượng Phật chính qua 7 lớp cửa. Chụp từ bên ngoài đền rất đẹp, cảm giác như đang ở Venice J)
  • Chùa Mahabodhi – nghe nói đây là phiên bản copy từ chùa nào đó bên Ấn Độ. Chùa xây mái tháp tròn đặt rất nhiều tượng phật nhỏ - tượng trưng cho mỗi năm tu hành của Đức Phật
  • Đền E: không có gì nổi bật, có mỗi 1 cục chùa vàng vàng, vào chụp phát đi luôn J)
  • Chùa Bupaya: được trèo lên cao ngắm cảnh rất đẹp, lúc này tụi mình gặp một cơn mưa lớn rất thú vị
  • Đền Damanyangi: ngôi đền có diện tích lớn nhất tại Bagan, nhưng không được trèo lên trên. Nhìn gần không đồ sộ chứ hôm sau mình nhìn từ xa thấy nó to khủng khiếp. Xung quanh đền rất nhiều cây treo rối thủ công nhìn vô cùng mơ mang
  • Tu viện Oak kyaung gyi: Điều thú vị là địa điểm ngắm hoàng hôn của tụi mình là một nơi cực đẹp để ngắm cảnh Bagan và hoàng hôn tầm thấp.

Đặc sản Bagan - Mặt trời lặn

Tối tụi mình thuê xe điện để hôm sau dậy sớm ngắm bình minh.


Ngày 3: Bagan - xe điện viu viu

4:30 dậy đánh rang thay đồ và đi xe điện đến Shwe San Daw. Đây là ngôi đền mặt trời lặn, do đó mặt trời mọc không đông lắm) tuy nhiên cảnh cũng rất đẹp.

6:30 quay về guest house ăn sáng. 9:00 tụi mình thuê xe điện chạy theo cung đường Nayang chính và ghé bất cứ đền đài nào thấy hay – to – đẹp. Review nhanh như sau:

  • Shwe Zi Gone: chùa rất lơn và đẹp với 2 màu trắng vàng chủ đạo, đi hoài không hết. Ở chùa này mình quên không rút chìa khóa xe điện, đi 1 tiếng sau quay ra vẫn còn nguyên xe, hên vãi
  • Gubyaukgyi & Gubyauknge Temple: hai ngôi đền nhỏ trên đường Nayng cũng không có gì nổi bật lắm
  • Group Sulegone: đây là một quần thể rất cổ kính và đẹp với tượng Phật lớn. Tuy nhiên ít người qua lại, không đi đc vào bằng taxi hay xe ngựa mà chỉ đi bộ, xe đạp hay xe điện. Có khoảng 2 ngôi đền lớn với rất nhiều stupa (lăng mộ) xung quanh.
  • Chùa nào đó: cũng khá vắng vẻ, có thể trèo lên tầng 2. Quần thể này cũng rất rộng và đẹp
  • Dhamma ya zi ka Pagoda: cũng là 1 quần thể nhỏ, mới được tu sửa gồm nhiều chùa bé tí xíu nằm san sát nhau
  • Đền nào đó: đền này nhỏ và được trèo lên cao, chỗ này chụp hình cũng đẹp. Có thể ngắm đền Damangyangi từ xa trông cực kỳ hoành tráng.
  • Chùa nào đó: đẹp dã man, mang âm hưởng và kiến trúc Phật giáo Bắc tông với khuôn viên chắc phải thập lục giác =))

Sau đó tụi mình chạy tuốt sang khu New Bagan tìm Garden view – một nhà hàng ăn tối ngắm hoàng hôn. Tuy nhiên nó đã bị dẹp tiệm =)) đành chaỵ ra bờ sông lên một ngôi chùa của người bản xứ ngắm hoàng hôn. Nhưng trời nhiều mây xấu ỉn. Hà hà.


Ngày 4: Bagan - xe điện vòng quanh outside

Vẫn 4:30 phi dậy đi xem bình minh. Lần này chọn đền Lowka Oushang, thấp và san sát các đền xung quanh. Ở đây không có các bạn người Tàu :)) Có chỗ cho mình đặt tri-pod quay timelapes rất đẹp. May măn là 3 ngày ở Bagan đều được xem 3 khung cảnh bình minh khác nhau.

Bình minh cuối cùng ở Bagan

Về Guest house ăn sáng, checkout luôn và lấy xe điện đi chơi tuốt outside Bagan. Mò đến mấy cái làng của dân bản xứ nhưng chả có vẹo gì, nên đi mấy cái chùa outside:

  • Chùa 466, tụi mình chưa tìm được tên, mỗi chùa ở đây đều được đánh số thứ tự: to như lâu đài, mới được trùng tu lại, thay cả tượng phật nên nhìn như like new 100% Trèo được tít lên cao rất đẹp, chụp hình mệt nghỉ luôn
  • Đền Thabeik Hmauk: rất rộng và đẹp, nhiều người vô cùng nên rất xôm. Có thể mang theo một ít kẹo chia cho tụi trẻ con ở đó sẽ rất vui.
  • Chùa Nanda Pyin Nya: đây là một trong số ít những ngôi chùa giữ được nguyên các bức vẽ trang trí trên tường rất đẹp.
  • Tháp Nam Pyang: nhìn từ xa rất đẹp, đến gần cũng đep. 10.000 Kyat vé lên nên thôi =)) nhưng sát đó là con đường đi vào Amazing Bagan Resort pose hình rất đẹp. Tụi mình múa may đủ kiểu tại đó rồi đi về.

Sau đó tụi mình đi ăn tối, về guest house đợi xe trung chuyển ra bến xe đi hồ Inle.

Ngày 05: Inle Lake - thuyền đò lênh đênh

7:00 tới Inle, thời tiết se lạnh khá thích thú. Tụi mình về Guest house checkin và lần mò đi ăn sáng. Sau đó thuê thuyền đi cả ngày trên hồ. Khúc bến thuyền nước rất đục, nhưng vào sâu bên trong thì sẽ trong xanh dần lên. Tụi mình đi qua những điểm sau:

  • Xưởng bạc truyền thống
  • Xưởng dệt truyền thống
  • Xưởng giấy truyền thống
  • Xưởng thuốc là truyền thống
  • Chùa Phaung Daw OO
  • Trèo dọc sông xem đua thuyền: rất vui nhộn. Các thuyền trang trí đẹp, có cả loa đài trống chiêng. Các anh cao to trèo thật lực rất vui.

Guest House ở Inle - đẹp nhất, ở ít nhất (3 tiếng)

5:30 trời xầm xì có vẻ mưa nên tụi mình về luôn, không ngắm hoàng hôn nữa. Vừa cập bến thì mưa to, cả lũ chạy như vịt xiêm, vòng vòng nguyên khu tìm guest house rất nhộn. Chuyến đi có những bất ngờ không thể dự tính J

8:00 xe trung chuyển đón tụi mình ra bến đi Mandalay


Ngày 06: Mandalay - Outside tuktuk

4:00 đến Mandalay, trời ấm hơn. Tụi mình được checkin luôn và tắm rửa, ngủ một chút.

7:00 thức dậy thuê tuk tuk đi thăm country side Mandalay. Lịch trình như sau:

  • Thăm cầu U Bein: cây cầu gỗ cổ và dài nhất thế giới
  • Vào tu viện Mahagandaryon (sát bên cầu): đợi các nhà sư khất thực làm lễ dùng bữa. Ở Myanmar là dòng Phật giáo nguyên thủy, các nhà sư không ăn chay mà xin được gì ăn nấy. Họ ăn 1 bữa duy nhất trong ngày và trước 12:00 trưa.
  • Sagangin Hill: đây là một ngôi chùa sườn đồi rất đẹp. Nổi tiếng nhất là dãy tượng Phật vòng cung gồm 45 bức tượng phật tượng trưng cho 45 năm Đức Phật sống tại Sagangin
  • Làng cổ Inwa: đi mất nguyên buổi chiều
  • Tu viện Bar Ga Yar: một tu viện cổ rất đẹp và đồ sộ nhưng hôi không chịu được, toàn dơi T.T Dơi treo mình ngủ trong lớp sâu nhất của Tu viện.
  • Maha Aungmye Bonzan : một ngôi chùa bằng gỗ mun đen xì và được trạm trổ rất công phu và đẹp, mình đến lúc nắng chiều, chụp hình bao đẹp luôn. Mỗi tội chùa cũng có dơi và mùi mốc cũ rất kinh khủng T.T
  • Tháp Nan Myint: bị nghiêng sau trận động đất năm 18xx, nhìn xa nghiêng ngả rất rõ

Xong xuôi tụi mình đi về một sunset point gần trung tâm Mandalay để ngắm hoàng hôn. Đây là hoàng hôn rõ ràng đẹp đẽ đầu tiên được nhìn tại Myanmar. Trên đường về tụi mình đã gặp 1 cảnh vô cùng ấn tượng, điểm sáng nhất toàn bộ hành trình. Đó là một ngôi đền đổ nát nằm trên mô đất cao ven đường, trước đền là một sân cỏ rất rộng và mọi người đang thi đâu. Trên những bậc thềm cũ nát là những người già, trẻ em, người lớn lẫn thầy chùa ngồi tản mát chăm chú theo dõi trận đấu. Ánh tà dương lướt qua lưng ngôi điện đồ sộ trải bóng dài xuống từng người vật, thấp thoáng lướt nhanh trên quãng đường tuk tuk vô cùng hùng tráng. Đến lúc đó mình mới cảm nhận được, đất nước và con người nơi đây, phật giáo tồn tại trong từng hơi thở cuộc sống.

Đá bóng bên đền đổ

Tối ở Mandalay khá boring, không bar pub café chợ đêm. Tụi mình đi lòng vòng uống sinh tố rồi về đi ngủ.


Ngày 07: Mandalay – inside

Tụi mình tiếp tục thuê tuk tuk đi các điểm nội đô. Gồm:

  • Royal Palace: Mandalay là cố đô của Myanmar nên cung điện còn nguyên và đồ sộ. Trong khu có tái hiện bằng tượng hình ảnh đức vua và hoàng hậu Myanmar. Trong cung có 1 tháp quan sát trèo lên sẽ thấy toàn bộ hoàng cung.
  • Tu viện Shwe Nandaw: cũng là một tu viện bằng gỗ trạm trổ cầu kỳ gấp 3 lần chùa tại Inwa, vô cùng ấn tượng.
  • Chùa Kuthodaw: Nơi đây có bộ kinh phật đồ sộ nhất thế giới hình như là 700 tấm bia được đặt trong ngôi đền nhỏ trắng, mỗi tấm bia là 1 trang kinh phật.
  • Chợ Zaycho: đây là chợ đầu mối tại Mandalay, rất lớn, có bằng chuyền bên trong và đầy đủ các loại mặt hàng.
  • Mandalay Hill: cao thí mẹ và tốn tiền xe lên trên, trèo bộ thì mất 1,5 tiếng cả lên xuống. Nghe đồn lên nhìn cảnh vật không có gì, tụi mình trèo lên một đoạn mệt nên xuống.
  • Hoàng hôn trên thuyền cầu Ubein: Khá ấn tượng với cảnh vật này, đây cũng là một trong những đặc trưng của Mandalay. Đẹp thích mê.
  • Chùa Mahamuni: là chùa có tượng phật mập ú thù lụ do được dát vàng nhiều quá. Hên là tụi mình đi đúng ngày rằm nên được xem thắp đèn cày khắp sân chùa, làm lễ đọc kinh.

Sau đó tụi mình về khách sạn để checkout, trên đường về khắp các nhà đều thắp nến xung quanh rất đẹp. Tắm rửa lấy đồ ăn tối xong tụi mình ra thẳng xe bus đi Yangon.


Ngày 08: Yangon – Hà Nội

Dịp này mình đi đúng Full Moon Festival (14,15,16/10) tại Myanmar. Khắp nơi ăn mừng rất vui. Tuy nhiên người đông không kể hết. Tụi mình có 1 buổi sáng đi chơi ở Yangon và 11:00 ra sân bay về nhà. Đi vòn vẹn như sau:

  • Chùa Shwe Dagon: đây là ngôi chùa lớn nhất, nổi tiếng nhất của Myanmar. Tháp chùa chính dát vàng toàn bộ. Nghe nói 1 vị vua và 1 vị hoàng hậu nào đó đã dâng tặng số vàng bằng chính trọng lượng cơ thể 2 người để dát chùa. Tui mình đi ngày hội cuối và đúng chủ nhật nên bao đông, chỉ thấy người không thấy gì khác T.T Tuy nhiên đúng là ngày hôi, khắp các tổ chức phát đồ miễn phí cho phật tử, đi từ cổng chùa vào mà tay đủ hoa, nhang, bánh trái J)
  • Chùa Sule: Chùa này ở trung tâm ngay cạnh City Hall. Kiến trúc không có gì đặc biệt nhưng được cái trên phố nên rất đông.
  • City center: bao gồm City Hall, quảng trường thành phố. Đây là khu đông đúc nhất kiểu nhà thờ Đức Bà hay Nhà hát lớn vậy đó. Nhìn một vòng ở đây thấy mới thấy Myanmar có hơi thở đô thị hiện đại

Sau đó tụi mình vô mini mart quất đủ 1 đống đồ đạc quà cáp Myanmar và ra thẳng sân bay về nhà :D Kết thúc hành trình 8 ngày nhiều cảm xúc.

(via dua-leo)

marauders4evr:
“ snorlax-and-co:
“ This is so important - we can’t compare trauma experiences, it is all valid. Even two people who go through the same trauma can react differently.
”
Now this is a metaphor I get.
”
Shit happens - grow yourself...

marauders4evr:

snorlax-and-co:

This is so important - we can’t compare trauma experiences, it is all valid. Even two people who go through the same trauma can react differently.

Now this is a metaphor I get.

Shit happens - grow yourself faster!

(via jackscarab)

Tâm sự cô gái photocopy

kensaii:

Em tốt nghiệp loại giỏi của 1 trường Đại Học danh tiếng của VIỆT NAM.

Em đi làm được photocopy1 tháng. Em về nhà, ném cái cặp toẹt xuống đất, nằm ệch ra ghế sofa - cau có với mẹ em:
- Con không đi làm nữa đâu! Chán lắm!!
- Tại sao??
- Con học mấy năm đại học loại giỏi ra không phải để đứng photo và sai vặt!!

Chị hỏi:
- Vậy em muốn làm cái gì??
- 1 cái gì đó phù hợp năng lực và chất xám của em!!
- Lên vũ trụ ah? Hay chế bom hạt nhân?
- Em không biết!!

***

Bạn cũng tốt nghiệp loại ưu, bạn bỏ việc sau 1 năm với lý do rất đơn giản:
- Muốn có TÊN trên cõi đời này!!

Bạn say sưa đọc tiểu sử của Howard Schultz rồi lại Kenny Troutt - những nhân vật điển hình của việc đi lên từ hai bàn tay trắng, rồi lại “vật” về sách dạy làm giàu…v…v..

Cứ thế sau 3 năm rời khỏi công sở - bạn vẫn loay hoay tạo dựng thương hiệu cho mình, loay hoay trong mớ ước mơ hoài bão của mình.
Sáng bạn vẫn dậy uống cfe.
Trưa bạn vẫn đi lang thang vật vờ tìm kiếm ý tưởng.
Tối bạn lại nhậu với mấy ng cũng “đầy hoài bão” như bạn.

Và gặp bạn luôn luôn trực câu cửa miệng:
“Cuộc đời đéo ra đâu vào đâu cả”

***

Chúng ta đọc hàng trăm câu chuyện mỗi ngày trên mạng đến mức tự huyễn hoặc bản thân, bởi những slogan rất… cũ:
✔️ Xách ba lô lên và… đi.
✔️ Hãy đi theo giấc mơ của bạn.
✔️ Vất bỏ sự nhàm chán ngại gì mạo hiểm.
✔️ Đừng hèn nhát trong 2 từ “ổn định” - tuổi trẻ mà.
✔️ Chúng ta trẻ - chúng ta có quyền.

… v.v…

Nhiều người trẻ bị “nhồi” vào đầu thứ lý tưởng này và họ nghĩ họ giỏi, họ có tài, họ sinh nhầm thời, lẽ ra họ phải được đặt ở đây, ở đây ở đây… vị trí X, chức vụ Y, sự nghiệp Z, v.v…

Tại sao họ lại phải ngồi đây?? Tại sao họ lại phải làm những công việc tầm thường này khi họ có vô số bằng cấp loại giỏi?? Trình độ được đánh giá cao ở các trường ĐH trong nước?

Tôi nhớ cách đây nhiều năm về trước, khi những trận bóng nảy lửa ở sân Hàng Đẫy - được nhuộm đỏ 1 góc khán đài bởi CĐV thành phố X với màu áo, màu mũ, còi và miếng phao đập (chủ yếu để hò hét)
Tôi đã rất ngạc nhiên khi tại sao với số lượng lớn đến hàng nghìn người mà đều có thể…đồng phục được như thế?? Khi tôi có cơ hội tìm hiểu sâu hơn mới biết: mọi thứ để CĐV mặc, dùng, thậm chí là cả cái còi…đều do chú chủ tịch CLB cẩn thận chọn & duyệt.
Năm ấy - khi tôi còn cương vị là 1 người công tác trong lĩnh vực báo chí - tôi có cơ hội tiếp xúc & làm việc với chú, tôi đã rất ngạc nhiên khu chú pha trà rót nước mời tôi, ngạc nhiên nữa là tự tay chú cầm bộ tách chén bẩn trên bàn ở phòng mình để rửa.
Khi 2 chú cháu ngồi yên vị - tôi hỏi 1 câu cũ rích đầy công thức:
- thưa chú!! Bí quyết thành công của chú là gì ạ?
Tay khum khum đổ vốc trà Thái Nguyên vào ấm để hãm. Chú cười tươi:
- Chú chẳng có bí quyết gì cả, chỉ đơn giản là đặt tâm huyết của mình vào công việc mình làm.
- Tâm huyết?
- Đúng rồi!! Người mà tâm huyết thì sẽ thành công mà tâm huyết mà người để ý tiểu tiết. Không ngại việc nhỏ và không nề hà những thứ vụn vặt.

Mãi sau này tôi mới hiểu câu “người thành công là 1 người tâm huyết, mà người tâm huyết là người không ngại tiểu tiết” :)

***

Khi tôi già hơn, chuyển đổi 1 số công việc, đa số những công việc tôi k hề thích. Đã nhiều lần tôi muốn bỏ tất cả để đi xây dựng ước mơ hoài bão như bao bạn trẻ ngoài kia, nhưng vì gia đình, vì thầy u - bao lần tôi lại suy nghĩ lại.
1 hôm - vào 1 ngày mưa bão, tôi “bị” điều đi làm 1 số việc (khi tôi đang cảm cúm) Lúc ấy tôi đã nghĩ:
- tại sao mình vất vả thế?
- Tại sao công việc lại nhàm chán thế này?
- Mình có thể làm công việc khác cơ mà?
- Mình có trình độ cơ mà!
- Mình có mối quan hệ cơ mà…v…v..

Tôi đặt ra hàng tỷ câu hỏi trong đầu, hôm ấy “máu” lắm - quyết tâm viết đơn xin nghỉ việc. Tôi lấy hết can đảm lên phòng sếp đưa đơn. Sếp nhìn tôi cười:
- cháu suy nghĩ kỹ chưa?
- Kỹ lắm rồi ạ.. cháu mất ngủ nhiều đêm để suy nghĩ và cháu thấy cháu không phù hợp với công việc hiện tại …
- cháu định làm gì sau khi nghỉ việc?
- Cháu chưa biết.. cứ nghỉ đã .. và cháu sẽ đi tìm 1 số công việc mới thích hợp với cháu hơn..
Chú cười tươi đưa lại lá đơn xin việc cho tôi và nhẹ nhàng:
- Nếu cháu trả lời câu đó, cứ cầm đơn về đi. Tháng sau chú duyệt chưa muộn!

Chiều hôm sau chú gọi tôi lên phòng làm việc. Sếp giao cho tôi vài nhiệm vụ mới không trong thành phố và đi xa khoảng 7 ngày.
Sếp nói với tôi:
- Khi còn trẻ, chú rất muốn trở thành 1 kỹ sư dầu khí đào tạo ở Nga, chú chưa bao giờ nghĩ bản thân sẽ làm công việc hiện tại. Nhưng lúc ấy vì nhiều điều kiện bất khả kháng mà chú không thực hiện được giấc mơ đó. Khi chú đi làm, chú đã rất buồn bực vì còn trẻ, lại muốn bay nhẩy, chú đã bị căng thẳng 1 thời gian dài… nhưng chú đã học ra được 1 điều đó là: nếu không thể thay đổi được hiện tại hãy tập “yêu thích” nó, nếu không “yêu thích” được thì tập “sống chung” với nó. Không có môi trường nào hoàn hảo; chỉ có con người tạo ra môi trường làm việc hoàn hảo.

Tôi im lặng - chú lại tiếp:
- Nếu cháu không thể thay đổi được mọi thứ, nếu cháu còn nặng lòng với cha mẹ thì hãy “tập yêu” hiện tại. Nếu cháu vẫn trả lời câu “cháu chưa biết sẽ làm gì- cứ nghỉ đã” thì chú nghĩ để thời gian sau cháu đưa đơn chưa muộn.

Sau câu chuyện đó; tôi đã biết tự cân bằng bản thân & tập yêu những công việc mình làm.
Trải qua nhiều môi trường, nhiều nơi, nhiều vùng => tôi rút ra kết luận đúng như chú nói: ko có môi trường làm viênc hoàn hảo, chỉ có con người tạo nên không gian làm việc hoàn hảo.

✔️ Chỗ nào mà lắm chó má quá thì… xin chia buồn với bạn.

✔️ Có những chỗ đi làm việc mà như đang sống trong không khí gia đình thì…chúc mừng!! Bạn đã trúng số độc đắc!!!

***

Quay trở lại đề tài của nhiều bạn trẻ:
- Tại sao bằng cấp tôi nhiều thế này mà bắt tôi phô tô cóp pi hay đổ rác?

Thầy tôi - vị lãnh tụ vĩ đại sản sinh ra những thuyết dạy dỗ tôi - cũng thân sinh ra tôi - lúc 25 tuổi đã ném cái chổi vào góc đơn vị và giận dỗi cả thế giới như sau:
- Sao tôi được đào tạo ở Trung Quốc về chỉ để quyét lá cây ở sân thế này?
Sau đó thầy tôi “trốn doanh trại” bỏ về nhà với bố mẹ.
Ông nội tôi (lúc ấy còn sống) là 1 nhà buôn có tiếng thành công ở 1 vùng quê, suýt bị quy là địa chủ đem ra đấu tố (nếu không có lý lịch che giấu cán bộ cách mạng) đã đáp cái “chuyên” xuống đất vỡ tan tành và gào ầm ĩ lên:
- Mày có biết tại sao tao lại có đất, có ruộng, có trâu, có tiếng nói nhất cái xã này không?? Vì khi còn trẻ tao có thể tay không hót cứt trâu còn lũ trai làng mải mê nghe hát đào mà mải mê ra sông vè đối với gái làng đi giặt đồ đấy. Bây giờ chúng nó đều làm thuê cho tao đấy! Việc nhỏ không chịu làm đòi làm việc lớn, chưa nặn bụt đã đòi nặn b - u - ồ - i !! Nhà tao không có giống đó!!

(Vụ này bà nội tôi kể lại)

***

Sau đó bố tôi lại cặm cụi cơm nắm muối vừng về doanh trại. Sau nhiều năm cố gắng phấn đấu, có chỗ đứng và có tiếng nói. Cho đến ngày ông mất, cháu chắt trong gia đình - dù đi làm công việc gì cũng không nề hà. Vì chúng tôi đều biết: mọi việc lớn đều gây dựng từ những công việc nhỏ; và tất nhiên CHƯA NẶN BỤT ĐỪNG ĐÒI NẶN B - U - Ồ - I.

=)))

Có nhiều bạn trẻ ghét công việc hiện tại.

Thứ gọi là “ổn định”
Cái điều mà các cụ mơ ước
Tấm “vé” quyền lực oai cùng cực ở quê - nó được gọi bằng 2 từ SỔ - HƯU!!
Và khi nói chuyện hỏi han nhau bằng cụm từ “nó biên chế chưa?”

***

Tôi biết nhiều bạn trẻ không hề thích những khái niệm mang tính chất “ổn định” đó!!

Họ bị vật lộn với suy nghĩ: “có nên chạy theo ước mơ của mình?”

(Câu chuyện cũ của tôi năm nào)

Không đơn thuần mà các cụ lại muốn con cái mình gói vào 2 chữ “ổn định” với tình hình kinh tế khó khăn như bây giờ, khi những người làm kinh doanh, doanh nghiệp thậm chí buôn thúng bán mẹt vô cùng khó khăn.

Nhiều bạn trẻ đã từ bỏ mọi thứ và chạy theo giấc mơ, số thành công thì tôi gặp rất rất rất ít, đa số là thất bại, bấp bênh, chán nản và …lạc lối.

Đi theo hoài bão là điều đáng hoan nghênh nhất - nếu bạn (tự tin) mình thực sự có tài.
Nhưng nếu bạn còn “chưa biết sẽ làm gì - cứ bỏ đã” thì tôi khuyên chân thành không nên!!

Chúng ta sống & tồn tại bên cạnh giấc mơ hoài bão của tuổi trẻ, còn có 1 thứ nữa gọi là trách nhiệm và SỰ THỰC TẾ!

Nếu bạn còn đang lăn tăn về chuyện muốn bỏ việc hay ko - hãy trả lời 5 câu hỏi sau đây?

✔️1. Xác định GIẤC MƠ bạn muốn trở thành gì?

✔️2. Bạn có thể sống ổn định (không hề nhờ đến lương hay gia đình) trong vòng 2 năm chứ?

✔️3. Bạn đã có kế hoạch cụ thể cho những dự án cho riêng mình chưa?

✔️4. Bạn chắc chắn mình không hề ân hận khi gửi đơn thôi việc chứ? (Không lưu luyến hay trách nhiệm gì với gia đình? Họ mạc? Nước mắt nước mũi cha mẹ?…v…v…)

✔️5. Bạn đã có 1 khoản vốn riêng để “xách ba lô lên và ..xéo” chưa?

Nếu bạn ok hết những câu trả lời này - xin chúc mừng!!
Tôi ko ý kiến gì cả - hãy bỏ quần áo vào va li và book vé đi thôi. Xoăn phải sáo???

***

Hoài bão và cuộc sống là 2 phạm trù khác nhau.
Bất cứ ai trong chúng ta đều đã từng 1 lần muốn ném mẹ hết mọi thứ và trốn đi.

Nhưng khi bị thằng “thực tế” nó ném cho cái dép vào mặt và lại cân bằng được. Chúng ta sẽ học ra được nhiều điều mà “ước mơ” ko dạy ta được.

***

Thôi! Không nói dài nữa - tôi (lại) đi đổ rác và quét lá cây đây (được phô tô cóp pi đã tốt)…


via Trang Hà Trang

"We all have slow days, off days, days we feel tired or uninspired, but they are nothing to concern yourself with. Like the ocean, the stillness is just another of our natural states. 
Soon, the winds will pick up, the waves will rise, and your imagination will flow freely again."
- Beau TaplinC r e a t i v e  B l o c k  (via afadthatlastsforever)

(via quotethat)

Cơm Indo thường xuyên ăn kèm với món bánh phồng này. Why?! (at Maharani Hotel, Mampang Prapatan)

trendsongoogle:

This is the trend for wake up which peaks a little bit every October. That is from people telling Green Day to wake up because September is over.

I heard they don’t like it very much though, so chill

(x)

Wake up, people :))

cuong205a:

DESIGN QUÁ ĐÃ

🍀🍀


Dừa nắp bật COCOLALA là dừa xiêm xuất khẩu loại 1 đã qua chọn lựa kỹ.

💲 Giảm giá 20% của dừa nắp khoen COCOLALA đến 16/09/2016 💲

🌟 Giá sản phẩm chỉ còn 20,000/trái 🌟

( Free shipping các quận 1,3,5,10 với đơn hàng từ 6 trái trở lên.)

Sản phẩm dừa xiêm nắp khoen COCOLALA của chúng tôi rất thích hợp với những người thích uống dừa tươi nhưng ngại không biết chặt dừa.

Khi sử dụng dừa tươi, bạn nên cố gắng uống càng sớm càng tốt vì các chất dinh dưỡng có trong trái dừa tươi có thể bắt đầu tiêu tan ngay sau khi được tiếp xúc với không khí.

#Cocolala #duaxiembentre #duanapkhoen #duanapbat #freshcoconut #duaxiemxuatkhau #duaxiem #ringpullcoconut #traiduanapbat #traiduanapkhoen
#dừa_khui_nắp_khoen #dừa_nắp_khoen #dừaxiêmnắpkhoen
#dừaxiêmnắpbật #dừaxiêmbậtnắp

Tui thích!

(Source: cuong205a, via cuong205a)

"So here’s my advice. Study broadly and without fear. Learn a language if you can, because that will make your life more interesting. Read a little bit every day. But most importantly, try to surround yourself with people you like and make cool stuff with them. In the end, what you do isn’t going to be nearly as interesting or important as who you do it with."
- John Green (via bookmania)

(Source: bookmania, via bookmania)

phapsu:
“Tôi thấy người xưa nói đúng lắm: Đời này chẳng ai làm khổ mình, chỉ tự ta làm ta khổ. Lùi 1 bước tiến 3 bước là vậy, khi thấy cuộc sống quá rối rắm và mệt mỏi, hãy lùi lại, giở bài viết này ra và sẽ thấy, chẳng có gì là khó!
Đây là 20 chân...

phapsu:

Tôi thấy người xưa nói đúng lắm: Đời này chẳng ai làm khổ mình, chỉ tự ta làm ta khổ. Lùi 1 bước tiến 3 bước là vậy, khi thấy cuộc sống quá rối rắm và mệt mỏi, hãy lùi lại, giở bài viết này ra và sẽ thấy, chẳng có gì là khó!

Đây là 20 chân lý cuộc sống, đôi khi rất ngược đời nhưng chúng phản ánh vô cùng chính xác tâm lý của con người. Hiểu rồi thì bạn nên bớt o ép mình vào những nguyên tắc hà khắc mà cứ thả ra, duỗi ra để sống cho khỏe nhé…

1. Bạn càng cố gây ấn tượng với người khác thì người ta lại chẳng thấy có gì thú vị. Bởi vậy mới nói, “cố quá là quá cố”, cố gắng thành ra giả tạo, gượng gạo, làm tụt cảm xúc của người khác. Tốt nhất là cứ bình thường thôi và đừng cho ai là đặc biệt.

2. Bạn càng thành thật về những lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ rằng bạn hoàn hảo. Bởi vì bạn thoải mái với sự không hoàn hảo của mình, nên người ta sẽ nghĩ bạn “perfect”.

3. Cái gì càng sẵn có, bạn càng không thích. Con người thích những cái gì quý hiếm. Tình cảm cũng vậy, càng đầy thì càng vơi…

4. Bạn càng nghĩ chuyện gì là khó khăn, thì nó sẽ trở nên khó thật. Chẳng hạn, bạn nghĩ rằng làm quen với anh chàng đó sẽ cực kì khó, bạn bày ra đủ cơ hội để gặp chàng, bày ra đủ chuyện tình cờ để nhìn thấy nhau nhưng rốt cuộc cũng chẳng dám tiến tới làm quen. Hóa ra đâu có phải như vậy, chuyện nhỏ như con thỏ cứ tự làm khó mình làm chi!

5. Bạn càng sợ chết thì càng khó tận hưởng cuộc sống. Có câu thế này: “Cuộc sống co lại hay mở rộng tỉ lệ thuận với lòng can đảm của bạn”.

6. Bạn càng ít quan tâm đến người khác, thì cũng đồng nghĩa bạn ít quan tâm đến bản thân. Chúng ta thường đối xử với người khác theo cách mà ta đối xử với chính mình. Điều này có thể không rõ ràng nếu chỉ quan sát từ bên ngoài. Nhiều người đối xử ác với người khác thật ra cũng tàn nhẫn với bản thân lắm!

7. Nếu bạn ghét 1 đặc điểm nào ở người khác, thì đặc điểm đó chính là sự phản chiếu một phần con người bạn nhưng bạn không chịu thừa nhận, không thể chấp nhận. Chẳng hạn, bạn chê người ta mập nhưng thực tế bạn phải cố nhịn ăn để cho ốm, bạn chê người ta xài hoang phí vì bạn không có tiền để xài hoang.

8. Người quá đa nghi thì cũng không đáng tin. Người luôn cảm thấy bất an, nhìn ai cũng bằng con mắt nghi ngờ thì bản thân họ đang ngầm phá hoại chính những mối quan hệ của mình. Một cách mà người ta dùng để bảo vệ bản thân chính là khiến người khác tổn thương trước.

9. Bạn càng có nhiều lựa chọn, thì bạn càng chẳng thấy cái nào được, chẳng có gì thỏa mãn bạn 100%. Đó chính là nghịch lý của sự lựa chọn. Bởi vì khi có nhiều lựa chọn, thì rủi ro chọn nhầm của bạn càng cao. Vì vậy dù bạn chọn cái nào thì rốt cuộc vẫn sẽ không vui với quyết định của mình…

10. Càng không cần gì cả thì bạn sẽ có được tất cả. Không chạy theo một người đàn ông giàu có, tài năng, đẹp trai, hết lòng hết dạ với bạn… thì bạn sẽ có được người đó!

11. Bạn càng muốn giữ ai ở bên mình thì vô tình bạn càng đẩy người ta ra xa. Đây chính là hậu quả của chuyện ghen tuông. Một khi tình cảm đã trở thành trách nhiệm, thì chúng sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Chẳng hạn nếu bạn cứ buộc chàng cuối tuần phải đi chơi với mình, thì thời gian 2 bạn ở bên nhau dường như là vô nghĩa.

12. Càng tranh cãi với ai thì càng không thể thuyết phục người ta đồng ý với bạn được, bởi vì phần lớn các cuộc tranh luận thiên về cảm xúc và cái tôi, sự chủ quan của cá nhân. Nó hiếm khi vì mục đích logic của sự việc, mà lại thiên về thắng – thua.

13. Người nào càng tin rằng mình thông thái thì họ lại càng chẳng biết gì. Nhà triết học Bertrand Russell từng nói: “Thế giới đầy những kẻ ngốc nghĩ mình khôn và những người thông minh luôn cho rằng mình thiếu hiểu biết”.

14. Bạn càng thất bại nhiều lần thì xác suất thành công của bạn càng cao. Có thể bạn đã nghe những ví dụ này nhiều lần: Edison đã thử nghiệm 10.000 lần mới phát minh thành công bóng đèn dây tóc, Michael Jordan từng bị đuổi khỏi câu lạc bộ ở trường học. Thành công đến từ sự cải thiện để cho tốt hơn, và muốn cải thiện thì phải đi đường vòng hoặc đường thẳng chứ không có đường tắt.

15. Bạn càng e ngại làm điều gì, thì nhiều khả năng bạn sẽ làm nó. Ở đây không bàn đến những chuyện mạo hiểm chết người mà đề cập đến cuộc đấu trí để vượt qua chính mình, vượt qua những vết thương trong quá khứ và theo đuổi mơ ước của mình.

Chẳng hạn như vượt qua nỗi sợ để tìm việc làm mới, nói chuyện trước công chúng, thử kinh doanh riêng, đứng lên bảo vệ chính kiến của mình, lần đầu tiên thú nhận một điều gì đó… Tất cả đều khiến bạn sợ, bởi vì chúng đáng thực hiện nên chúng mới trở nên đáng sợ như vậy!

16. Càng học, bạn càng nhận ra mình chẳng biết gì. Mỗi khi bạn hiểu ra một điều gì đó, thì trong đầu bạn lại nảy sinh nhiều câu hỏi hơn.

17. Chúng ta càng dễ kết nối với nhau thông qua các phương tiện sẵn có, thì chúng ta càng thấy cô đơn. Thế giới ngày càng trở nên cô đơn và trầm uấttrong vào chục năm gần đây, do đó hãy sống thực với mình. Những cái gì quá ảo sẽ khiến bạn bớt tự tin trong đời thực.

18. Bạn càng sợ thất bại, bạn càng dễ thất bại!

19. Điều duy nhất chắc chắn chính là chẳng có gì chắc chắn. Hiểu được điều này bạn sẽ bớt bi lụy và trông chờ hơn…

20. Điều duy nhất không thay đổi chính là sự thay đổi!

- Mark Manson.

(Source: chanseonblog, via phapsu)

"

“Có khi nào, hoặc có bao giờ, bạn tự hỏi rằng có những cái rất tầm thường với mình, lại là cả một ước mơ với người khác?

Đừng nói đến tiền bạc, vì nó là thứ phù du và vô chừng quá.

Đơn giản thế này thôi…

Có người chỉ ước được tung tăng chạy nhảy, bởi vì họ bị liệt mất đôi chân.

Có người chỉ ước được nhìn mây bay trên trời, bởi vì đôi mắt họ đã không còn.

Có người chỉ ước được nói ra một câu chào buổi sáng,bởi vì họ bị câm.

Có người chả bao giờ hiểu được tiếng dế kêu ri ri buổi tối là thế nào, vì họ có nghe được đâu.

Có người mà với họ, cái tiếng kêu “ba”, “mẹ” là một thứ xa xỉ phẩm vì họ chẳng có ai để gọi, hoặc họ chẳng biết ai để gọi.

Vậy nếu chúng ta sinh ra lành lặn, và có một mái ấm gia đình. Thì đôi khi bạn nên nghĩ lại, để đừng bi quan trong cuộc sống. Để bớt than vãn trên FB này đi. Vì có nhiều thứ tiền bạc chả mua được, nhiều cái quí giá mà mình có sẵn, nhưng lắm khi mình lại chẳng coi trọng nó.

Dành tặng cho mấy bạn suốt ngày than thân trách phận, suốt ngày kể khổ tình cảm tình yêu, suốt ngày chỉ biết khóc lóc ỉ ôi chứ chả biết làm gì để vượt qua nó. Đến phát ngán ngẩm dùm các bạn đấy ạ. Cả thế gian này không phải có mỗi mấy bạn là gặp chuyện không vui đâu nhá. Khoe buồn khoe khổ mãi không chán à?“

"
-

share từ anh [Lê Thanh Tùng], chứ không ám chỉ ai hết nhá. (via karmiphuc)

Nhắc lại bản thân luôn

(Source: karmiphuc, via karmiphuc)


Indy Theme by Safe As Milk