Mình thích đọc thơ. Dù là viết về gì, như tình yêu, như đời người, thì tựu trung cũng là về cuộc sống. Bởi cuộc sống luôn đầy thi vị. Người ta dễ gán cho thơ cái mác sến súa, vì họ không xem trọng cái thi vị hiện hữu, hay vì thực dụng dễ sống hơn ở cuộc đời đao gươm này.
Đọc thơ là để học sử dụng ngôn ngữ. Một bài thơ hay sử dụng từ ngữ rất “đắt,” như dĩa cơm tấm hoàn hảo với tấm mẳn, sườn mềm, mỡ hành với mắm đặc. Các thành phần ở đó vì chúng cần thiết. Thêm gì bỏ gì cũng không còn hoàn hảo nữa.

Đọc thơ cũng là học cách giao tiếp. Yêu cũng là giao tiếp. Làm việc cũng là giao tiếp. Ngay cả tồn tại cũng là 1 cách giao tiếp với đời. Vậy nên giao tiếp tốt cũng là chìa khóa để yêu tốt, làm việc tốt, và sống tốt. Giao tiếp tệ như 1 bài thơ tồi.
“Chẳng ai muốn mình là người không có tác phẩm đáng đọc, lẫn bản thân mình không đáng đọc.”
Nếu muốn thử thì mình có 2 lời khuyên:
- Chọn sách thơ của Nguyễn Thế Hoàng Linh, Nguyễn Phong Việt và Nguyễn Thiên Ngân.
- Chơi Tumblr (follow me at http://tum.karmiphuc.com/)

Read more? Quick thoughts from ?#karmiphucblog on Facebook.
Follow me on Kipalog, or Medium or at my personal Facebook.
Chào anh! Em biết anh qua Kipalog, em để ý thấy anh viết bài rất ngắn gọn, súc tích. Em comment để anh có động lực viết nhiều bài hơn, em cảm ơn anh! Chúc anh thành công trong cuộc sống. Thông tin liên lạc của em đã nằm trong hai fields name và email
Cảm ơn Phát! Thực sự là rất thích và có ý nghĩa với mình 🙂