2 tuần nay tham gia 1 dự án quan trọng của công ty. Quan trọng đến nỗi mình phải tạm ngưng mấy cái đang quản lý để nhảy vô lo cho nó.
Làm thì không có vấn đề gì. Có áp lực thời gian là nhức đầu thôi. Thứ 6 rồi mệt nhoài những công đoạn cuối cùng; gánh lo coi như sắp buông rồi. Cơ mà, nằm xuống nghỉ ngơi mới thấy ngộ nghĩnh 1 điều.
Hình như chỉ có con người mới quan tâm đến thời gian.
Mình nhớ thứ, nhớ ngày, nhớ tháng. Trước mặt là điện thoại, là máy tính luôn nhắc nhở về lịch trình. Ngẩng đầu cái là có đồng hồ trên tường. Nhắm mắt lại cũng hồi tưởng biết bao nhiêu thứ cũng thuộc về thời gian.
Mà ngoảnh đi nhìn cuộc đời lại thấy khác. Mặt trời chưa bao giờ ngủ quên. Chim chóc không trễ mùa. Chó mèo không quan tâm giờ giấc. Mọi thứ cứ tự nhiên là thế. Tự do, tự tại. Vì chuyện gì rồi sẽ có thời điểm của nó.

Duy có người đời mãi phát điên phát ốm phát sợ vì thời gian. Ai dũng cảm buông bỏ để sống chậm thì chắc lúc đó mới hết điên hết ốm hết sợ.
Sợ phí hoài, sợ hết thời gian.
Share on FacebookRead more? Quick thoughts from ?#karmiphucblog on Facebook.
Follow me on Kipalog, or Medium or at my personal Facebook.